lặng thầm online

Một ngày nào đó, khi thức dậy và nghĩ về ngày hôm qua, cảm thấy mất mát, có nên khóc không? Có thể có, có thể không.



Đã có bắt đầu nên sẽ có kết thúc. Chỉ là bản thân không muốn, không dám nghĩ và không dám chấp nhận điều ấy. Sợ làm tổn th

ương người khác, nhưng ta lại luôn bị tổn thương bởi một ai đó. Hình như nếu đã sống trong đời, thì một là phải làm người ta đau, hoặc người ta sẽ làm mình đau… Khó mà tránh khỏi!

Có đôi khi, chấp nhận buông tay không phải vì ta không muốn tiếp tục, mà là ta không còn sự lựa chọn. Từ bỏ, luôn khiến bản thân hụt hẫng và mất đi càng khiến mình đau lòng hơn. Cái thế giới trước mắt có quá nhiều mâu thuẫn, ngờ vực. Mà ta thì lại đang mù mờ trong mớ hỗn độn ấy, không biết làm gì cho đúng. Chọn cách ít làm người ta tổn thương nhất mà hành động, dù tận sâu, rất sâu nơi lồng ngực bên trái, cái cảm giác nhói đau như chỉ muốn giết chết chính ta. 

Nhưng… nếu hành động theo cách khác, sẽ thấy dễ chịu hơn sao?
Thôi thì "Ngốc" nhưng được cái thanh thản :-<

Comments

Powered by Facebook Comments