Lách luật

Một cảnh sát giao thông chặn chiếc xe chở 3 người và kiểm tra nồng độ cồn trong máu tài xế. Kết quả: Vượt mức cho phép.

- Máy thử này hỏng rồi – Gã tài xế gào lên – Vợ tôi chả uống tí rượu nào. Thử kiểm tra cô ấy xem.

Viên cảnh sát đồng ý, nhưng kết quả tương tự.

- Thấy chưa? Rõ ràng nó đã hỏng!

- Không, vợ anh chắc chắn cũng uống rượu. – Viên cảnh sát đáp lại.

- Vậy thì kiểm tra thằng con trai tôi đi. Chắc chắn là trẻ con không uống rượu.

Cặp vợ chồng đánh thức thằng bé dậy để anh chàng cảnh sát kiểm tra. Một lần nữa cái máy lại chỉ ra nồng độ cồn trong máu đứa bé vượt mức cho phép.

- Thấy chưa? Máy hỏng! – Gã chồng đắc thắng.

Viên cảnh sát rối rít xin lỗi cặp vợ chồng và để cho họ đi. Gã chồng sướng quá quay sang bà vợ:

- Thế mà cứ toáng lên là đừng cho trẻ con uống Vodka. Đấy, cứ kêu là không có lợi gì đi!

 

Món quà bất ngờ

 

Một cặp vợ chồng trẻ nhận được rất nhiều quà cưới quý giá khi xây tổ ấm ở vùng ngoại ô.

Sáng nọ, họ nhận được qua đường bưu phẩm có hai vé mời xem buổi trình diễn nổi tiếng trong thành phố. Trên phong bì chỉ kèm theo một dòng duy nhất: “Đoán xem ai gửi”.

Cặp vợ chồng rất lấy làm thích thú và cố xác định xem người gửi tặng nhưng không tài nào đoán ra. Hôm sau, họ đến nhà hát đúng theo vé mời và tận hưởng một tối vui vẻ.

Về đến nhà lúc đã khuya, khi hai vợ chồng vẫn còn cố suy đoán tung tích người mời vô danh thì họ khám phá ra nhà mình đã bị cuỗm sạch mọi món đồ có giá trị. Trên chiếc bàn trong phòng ăn là một mảnh giấy viết cùng nét chữ với lá thư gửi kèm theo cặp vé lúc trước: “Bây giờ thì quý vị biết rồi đấy”.

 

Giấu đầu hở đuôi

 

Sau khi nghỉ hè về, bà vợ phát hiện có 2 cái quần lót trong tủ áo của mình. Bà giận giữ gọi chồng đến hỏi.

- Nói cho em biết, đây là quần lót của ai?

- Anh không biết!

Bà vợ phát cáu lên và gọi cô giúp việc chất vấn:

- Ai là chủ nhân của cặp quần lót này?

- Thưa bà, làm sao tôi có thể biết được. Chúng không phải là của tôi. Tôi không mặc quần lót bao giờ, không tin bà cứ hỏi ông chồng bà thì biết.

 

Trả theo nhan sắc

 

Nghi lễ kết hôn đã hoàn tất. Chú rể thò tay vào túi áo ngoài và hỏi vị mục sư rằng mình phải thanh toán tất cả là bao nhiêu. Vị mục sư nói: “Các phần này nhà thờ không tính tiền”.
Tuy nhiên, ông cũng nói tiếp với vẻ ngại ngùng:
- Nhưng con có thể trả tùy theo nhan sắc của cô dâu. Con có vợ đẹp thì con vui, mà con vui đóng góp cho nhà thờ thì ta cũng vui.

Chú rể bèn đưa cho vị mục sư 1 đô la. Hơi tò mò, vị mục sư cũng xin phép vén tấm màng che mặt cô dâu. Quan sát xong xuôi, ông thọc tay tìm kiếm gì đó ở trong túi ra và nói:

- Đây là 50 xu ta thối lại cho con!

 

Trời ban cục nợ

 

Cặp vợ chồng trẻ cãi nhau vì một số chuyện vặt.

- Anh ích kỷ, độc tài, keo kiệt và còn là tổ sư nói láo. Mới tháng trước ai bảo tôi: “Em đúng là trời ban cho anh” – Người vợ thút thít.

- Thì bây giờ tôi vẫn nói thế!

- Thật không?

- Tất nhiên! Trời ban cục nợ.

 

 

Không thích sờ

 

Chàng và nàng lần đầu đưa nhau vào bụi cây tâm sự thân mật.

Chờ hoài mà không thấy chàng rục rịch, nàng nghĩ cách gợi ý:

- Trước chữ “tê” là chữ gì anh nhỉ, đố anh đấy?

Chàng bèn nguệch ngoạc dưới đất chữ S thật to.

- Ngốc ơi! Anh đọc lên xem nào!

- Ét!

Nàng chán quá nhưng cố vớt vát:

- Thế nhưng mà sau chữ ét là chữ gì, ét gì?

- Tê!

 

Vì sao lại thế?

 

Adam và Eva sống bên nhau rất hạnh phúc. Một bữa gặp Đức Chúa, Adam hỏi:

- Thưa Đức Chúa, Eva thật xinh đẹp. Tại sao Người lại làm cho nàng đẹp thế?

- Để lúc nào con cũng muốn ngắm nàng.

- Làn da của nàng mới mịn màng làm sao!

- Để con lúc nào cũng muốn chạm vào nàng chứ!

- Nàng có một mùi thơm thật dễ chịu.

- Để lúc nào con cũng muốn quấn quýt bên nàng chứ!

- Thật tuyệt vời, sự tạo hóa của Người thật vĩ đại làm con vô cùng biết ơn. Nhưng có một điều mà con cứ thắc mắc là tại sao Đức Chúa lại làm cho nàng ngốc nghếch thế?

- Thế thì nàng mới yêu con chứ!

Vẫn phản đối

 

Đưa bất kỳ cô gái nào về nhà, chàng trai cũng thấy bà mẹ không ưng. Một người bạn khuyên anh ta: “Cậu hãy tìm một cô giống mẹ cậu, khi đó thế nào bà cũng thích”.

Chàng trai làm theo lời khuyên và cuối cùng kiếm được một cô như ý. Anh ta kể với người bạn đã khuyên hôm trước:

- Mình kiếm được một cô từ hình thức, cách ứng xử, ăn mặc cho đến việc nấu nướng đều giống mẹ mình. Và cuối cùng, đúng như cậu nói, bà cụ thích cô ta.

- Thế thì tốt quá rồi còn gì, bao giờ làm đám cưới?

- Tốt gì mà tốt, tớ cứ tưởng bố tớ dễ tính như mọi lần, ai dè lần này lại phản đối kịch liệt.

Không trách được chồng

 

Vợ trách móc chồng: “Cách đây một tháng, em đưa anh bức thư nhờ anh bỏ vào hòm thư bưu điện. Thế mà bây giờ em vẫn thấy bức thư ấy trong túi áo măng-tô của anh”.> Chồng nói về ‘cơm’/ Một đêm giá bằng ba tuần/ Già rồi vẫn dại

Chồng gõ tay vào trán ra chiều suy nghĩ:- Thật vậy sao? À, anh nhớ ra rồi! Hôm đó đúng là cái hôm anh nhờ em đính vào áo măng-tô của anh cái khuy bị tuột mất, mà đến tận bây giờ ở đó vẫn thiếu chiếc khuy ấy. Đúng rồi, anh nhớ ra rồi.

Hoàng Dũng (st)

 

 

Thì thầm vào tai những gì?

 

Hồi nhỏ, thưở học sinh, tôi mê đọc sách. Đam mê ấy vẫn còn kéo dài đến bây giờ. Còn nhớ, hồi ấy tôi mê truyện “Ngàn lẻ một đêm”, “Tây du ký”, “Thủy Hử” v.v… Sau này, có thời lại mê truyện kiếm hiệp của Kim Dung. Do đó, bọn con cháu hễ đứa nào ham đọc sách thì tôi thích lắm. Thích vì chúng giống mình hồi trước.

Trong đám cháu tôi có một thằng học cuối cấp một, nhưng đã là một độc giả chuyên cần. Một hôm, thấy nó cầm quyển sách đọc, đầu gật gật, miệng cười cười, trông tức cười lắm. Tôi biết nó đang đọc sách hay. Tôi liền hỏi:

- Cháu đọc sách gì mà cười tủm tỉm thế? Truyện kiếm hiệp à? Tiếu lâm à? Hoạt hình à?

Nghe tôi hỏi vậy, thằng cháu ngừng đọc. Nó nhìn tôi, lại cười tủm tỉm…

Ồ, thằng này không chịu nói. Tôi có cách làm cho nó nói. Tôi bèn nói, giọng khẳng đinh:

- Ồ, tưởng gì lạ lắm, chuyện trong sách đó, ông biết cả rồi. Đọc mãi rồi. Nhưng khó nhớ lắm đấy. Sức mấy mà cháu kể lại cho trúng?

- Sao không trúng – Nó gân cổ cãi và lập tức kể một hơi – Sách kể chuyện hai ông bạn đang đi trong rừng. Họ vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ lắm. Họ là bạn với nhau mà. Bỗng có một con gấu to gườm gườm đi đến. Thấy hãi hùng quá, anh kia liền trèo lên cây lẩn trốn, bỏ bạn mình dưới đất. Con gấu hung dữ cứ tiến gần lại, gần lại… Ông còn lại dưới đất liền ngã người té xuống, nín thở, giả chết… Con gấu hung dữ tiến lại ngửi ngửi, quào quào nhưng vẫn không thấy ông ta động tĩnh gì. Con gấu lại ngửi ngửi trên mặt, trên trán, trên tai…

Con gấu lắc đầu. Ôi, ông ta đã chết thật rồi. Con gấu không ăn thịt con mồi đã chết. Con gấu chán nản bèn bỏ đi. Thế là ông ta thoát chết. Chờ cho con gấu bỏ đi khá lâu, ông bạn trốn trên cây bèn trèo xuống. Bụng cứ lấy làm lạ, tại sao con gấu không ăn thịt ông bạn mình. Ông ta liền hỏi ông bạn dưới đất: “Ban nãy con gấu nó thì thầm với bạn những gì thế?”. Ông dưới đất trả lời: “Ban nãy con gấu thì thầm vào tai tôi những lời như thế này: “Đừng bao giờ kết bạn với những kẻ nhảy trốn bỏ bạn khi cùng gặp nguy hiểm hoạn nạn”.

Nghe thằng cháu kể xong, tôi vỗ tay tán thưởng. Tôi hỏi:

- Cháu đọc truyện của ai thế?

Đứa cháu trả lời:

- Cháu đọc truyện ngụ ngôn Aesop. Truyện “Con gấu và hai người đàn ông”.

Tôi trầm trồ và hỏi:

- Ôi, thật tuyệt vời. Nhưng theo cháu, con gấu có thì thầm những lời ấy vào tai ông bạn dưới đất không?

- Có chớ. Sao không? – Thằng cháu khẳng định – Con gấu thì thầm như thế. Ông ta nghe nó nói như thế mà.

- Sao cháu biết? – Tôi hỏi gặng lại.

Thằng cháu cười tươi rói, trả lời một cách quyết đoán:

- Trường hợp cháu như ông kia, cháu cũng nghe con gấu thì thầm như thế.

Tôi trố mắt nhìn thằng cháu. Đột ngột, lòng tôi vui sướng lạ thường. Tôi nhìn nó trìu mến… Ôi, cái thằng khá nhỉ. Và, lập tức tôi cũng nói:

- Trường hợp ông ngoại như cái ông kia, ông ngoại cũng nghe con gấu thì thầm như thế.

Comments

Powered by Facebook Comments