Tiếng chuông báo hiệu giờ ra về vang lên trong sự nôn nóng tột cùng của Kiệt, do từ sáng đến giờ kiểm tra nên cả 3 không thể nói chuyện được.

Cô giáo vừa ra khỏi lớp, Kiệt phóng ngay lại bàn Kháng theo sau là Khiêm.
” Có gì mới không? ” vừa lại Kiệt hỏi ngay Kháng, trông mặt anh bạn hớn hở ra phết.
” Có chứ! Hihi ” Kháng cười tít mắt, cả 2 cũng hơi bất ngờ, từ khi quen anh bạn đến nay, chưa lần nào thấy Kháng cười tươi như thế. ” Tao có một manh mối nhỏ chứng minh vụ án này không phải là do lời nguyền hay ma quỷ gì làm hết nè! ”
” Hay quá! Vậy ai làm thế ? ” Kiệt lại thắc mắc, con mắt mở rất to, chứng tỏ anh bạn đang rất tò mò.
” Mày làm đó! Hỏi nhảm nhí ” Khiêm lại càu nhàu anh bạn.
Kiệt nhíu mày, liếc muốn nổ con mắt anh bạn. ” Hì! Một người nào đó! Nhưng chưa biết nguyên nhân do đâu hết à! Kháng vừa nói vừa đưa tay vào ngăn kéo nhỏ ở bên ngoài cặp, móc ra một mảnh răng cưa mà tối hôm qua nhặt được. Kháng đưa tay chỉ vào phần sắc bén ” Cái này mày thấy nó nguyên vẹn không? Nếu như nó không cưa được cái cây như bài viết trên 4rum nói, thì chắc chắn vỏ cây sẽ rất cứng, cái răng cưa này cũng không nguyên vẹn như thế này đâu! ” Kháng chỉ tay về phần cùi của răng cưa ” Còn cái này! Tối hôm qua tao quan sát kỉ lắm, tụi bây thấy phần này nó bị mài mòn không? Cái răng cưa này là của lưỡi cưa máy, khi mà bị bào mòn như thế, chỉ cần lấy tay bẽ cũng gãy chứ đừng nói là cưa! ” Kiệt đưa tay mượn cái răng cưa xem, rồi chuyển qua cho Khiêm, anh bạn lại tò mò hỏi. ” Vậy tại sao người ta không phát hiện ra, và người nào lại bào mòn cái này? ”
” Không biết! ” Kháng lắc đầu ” Nhưng như thế chúng ta đã biết được bài post trên 4rum là một tin giả mạo nhằm hù dọa thôi, nếu một phần tin tức là giả thì tất cả tin tức trong bài viết đó cũng là giả luôn! ” Kháng àh lên tiếng rồi nói tiếp ” Hồi tối tao có nghiên cứu cái này, cái vụ mà lỡ loét đó! Không phải lời nguyền gì đâu, đó là chất độc đó! Là loại chất độc loét da lâu tan có tên HT, Đây là chất độc mà quân đội Mỹ rải trong chiến tranh VN nhằm làm bị thương và mất sức chiến đấu của bộ đội ta. Đó cũng là loại chất độc đứng đầu bảng A (cực độc), khi nắng lên có khả năng khuếch tán, khi ngửi sẽ bị ảnh hưởng sức khoẻ. Ngoài việc gây viêm loét da, chất độc này cũng có thể làm loét bên trong (nội tạng) nếu ngửi nhiều…! ”
” Sao mày biết là loại chất độc đó? ” Kiệt chóng cằm, đầu hơi nghiêng ra chiều khó hiểu.
” Chỉ có loại chất độc đó mới có thể khuếch tán dưới ánh nắng và nằm lâu trong cây, khi người ta cưa cây, khí độc sẽ thoát ra ngoài, về nhà sẽ bị lỡ loét mà nhập viện rồi chết, người ta sẽ tin đó là do lời nguyền gây ra! ” Kháng đưa tay diễn tả cho 2 anh bạn hiểu.
Bỗng Kháng im lìm, suy tư một lát rồi nói tiếp ” Mình không biết là người ta làm như thế là có ý định gì, xuất hiện bài viết nè, một cái cây cưa không ngả nè, lời nguyền, tránh xa….rồi những người cưa cây bị lỡ loét vì độc…”
” Gì vậy Kháng? Mày có sao không vậy? ” Cả 2 lo lắng cho anh bạn đang hớn hở bỗng dưng mặt mày xanh lét lên.
” Một vụ giết người giấu xác sao? Rất có thể ” Kháng lầm bầm một mình, 2 anh bạn kia đang rất lo lắng, cũng không thể nghe Kháng nói gì.
” Tụi bây biết gì không? Một…một vụ giết… người đó….Xác là là..những người ở TK 21 chứ không…không phải ở TK 11 đâu! ”
” Hả? cái gì, sao mày biết ? ” Kiệt cũng xanh mặt theo Kháng, người anh bạn đang dần dần run lên.
” Tao đoán như thế! Tao gần chắc chắn rồi, bây giờ chỉ cần biết được ai đã làm thôi! ”
” Mày tính….tính bắt kẻ đó sao! Không đâu…ma tao đã sợ rồi, cái này tao còn sợ hơn nữa ” Kiệt run lẫy bẫy, anh bạn thật nhạy cảm.
” Mày không dám thì cứ việc ở nhà ” Từ đầu tới giờ Khiêm chỉ lắng nghe sự việc, rất ít lên tiếng.
” Ừh! Khiêm nói đúng đó Kiệt ”
” Nhưng vụ này nguy hiểm lắm, thông minh với mạnh mẽ cũng không làm gì được đâu! ”
” Chỉ có mình chúng ta biết chuyện này, không thể để nó tiếp diễn nữa! ” Kháng ôm đầu, lắc lắc, chắc anh bạn đang hối hận đã dính vào vụ này, có những chuyện thà không biết còn hơn biết.
” Vậy mày tính sao thì nhanh đi, giờ còn phải về rồi coi cái máy chụp hình nữa. ” Khiêm đang bắt đầu mất kiên nhẫn.
” Cho tao suy nghĩ nha. Mấy giờ tụi bây coi? ”
” 7h! ” Kháng đứng bật dậy ra về, hình như anh bạn đã không còn tâm trạng nói chuyện nữa.
” Ở nhà tao nha! 7h tụi bây đến nha! Khi coi xong tao có thể cho ra quyết định! ”
Kháng và Khiêm đưa tay làm dấu OK. Khiêm quay lại nhìn anh bạn, lắc đầu rồi nói ” Máy chúa ngục quá àh công tử! ” Kiệt đỏ mặt, gãi đầu rồi nhanh chóng bước theo 2 anh bạn kia ra về.
Kiệt nằm trên ghế sa-lông coi truyền hình cáp, đang say mê bộ phim được chiếu trên HBO, bỗng tiếng chuông vang lên, Kiệt giật mình quay đầu lại nhìn ra cửa thấy 2 anh bạn của mình đã tới.
” Thưa cô con mới tới ạh! ” Kháng khoanh tay thưa mẹ Kiệt. Khiêm cũng gật đầu chào theo.
” Ừ, lâu quá không thấy tụi con tới chơi ” Mẹ Kiệt đang rửa chén, thấy 2 anh bạn liền cười hỏi thăm.
” Dạ. Tại tụi con bận quá! ”
” Mẹ ơi! tụi con lên phòng chơi đây! ” Kiệt thưa mẹ rồi dắt 2 anh bạn lên phòng.
” Ừ…! ”
Phòng Kiệt rất lớn, có thể để vừa 8 cái gường đôi, nhà Kiệt là một Villa ven sông, có cả hồ bơi và một khu vườn nhỏ. Phòng Kiệt mang sắc trắng, bước vào phòng thứ đầu tiên thấy là một cái giường gỗ đôi rất đẹp, gỗ sáng bóng, mang màu đen tuyền, trước giường là một giàn máy nghe nhạc Pioneer HTZ940DV 5.1, kế bên là một bàn học lớn phẳng lì trải dài hết chiều ngang căn phòng, kế bên đó là kệ sách và tủ đồ. Cả 3 bước tới bàn học của Kiệt, có một MacBook Pro trên đó. Kiệt đưa tay ra hiệu cho Kháng đưa cái máy chụp hình, lấy thẻ nhớ ra, Kiệt đưa vào đầu đọc, máy tính đã bật sẵn, Kiệt nhấp vào thư mục ảnh, không có gì cả, chuyển qua thư mục phim, có một file trong đó. Play…
” Happy birthday to you…happy birthday to you….yeah..hihi…thổi đèn nào con… ” Cả 3 nhìn nhau, không ai hiểu là gì hết, Kháng cứ tưởng đó là máy quay của một người thợ cưa chứ. Bỗng….. đoạn clip sinh nhật bị cắt ngang…..
——————— Màn hinh một màu đen
Tiếng o o vang lên—————————
Không ai hiểu gì cả, tất cả ánh mắt chỉ biết dán vào màn hình.
———————Rồi chuyển sang màu trắng, đó là màu trắng của ánh đèn
Máy quay đang xê ra xa hơn, một khuôn mặt xuất hiện….Khuôn mặt trơn láng….Khuôn mặt với con mắt nhỏ do đeo kính, mũi cao, miệng hơi cười, có râu….một giọng nói ồm ồm phát ra….
” Hehe. Cái mày quay này cũng xịn dữ ta, cái này tao lấy được khi giết cái gia đình tụi bây đang thấy nè. Hỡi những kẻ tò mò, tao không biết tụi bây là ai, nhưng tao dám chắc tụi bây biết tao, tụi bây có thể đã thấy khuôn mặt tao, tụi bây có thể đã biết chuyện tao làm, có thể…Haha…rồi tụi bây làm gì tao? Haha tụi bây bắt tao hả? tụi bây ăn thịt tao ha? Haha….Cứ việc…Nói cho bây biết….đôi khi biết nhiều cũng không tốt đâu….Haha…Tao đã nghĩ ra một thú vui mới cũng hay nhỉ? Tụi bây lấy cái này, khi tụi bây thấy khuôn mặt tao, thì đời bây sẽ chấm dứt, tụi bây vô tình đã kích hoạt hệ thống định vị, chắc bây giờ tao đang lên đường….giết bây….Haha…trò chơi này mất nhiều thời gian thật, nhưng vui….Haha….Bye…Good luck…”
Kiệt xanh mặt thấy rõ, tay anh bạn đang run bần bật không thể cầm chuột được nữa, Kiệt hỏi giọng không giấu được sợ hải. ” Ai…a..i….vậy Kháng???….Hắn sẽ…..gi..ế.t giết tụi mình sao???Không….Tao..ta.o không muốn chết..đâu…”
” Mày im lặng coi! Chưa gì xảy ra mà, cái này chỉ là một đoạn clip thôi ” Khiêm vỗ vai trấn tĩnh anh bạn.
Kháng vẫn im lặng, đưa tay bật lại đoạn clip đó, nghe kĩ giọng nói một lúc, Kháng pause hình lại, nhìn kĩ khuôn mặt…. hắn giọng, Khang quay người lại đối mặt với 2 anh bạn, lên tiếng.
” Tao biết đó là ai rồi! ”
” Hả….??? ” Kiệt lên tiếng ngay, anh bạn đang rất muốn biết.
” Cái giọng ồm ồm đó, khuôn mặt trơn láng, mũi cao, mắt nhỏ, hắn chỉ đeo râu giả vào thôi với cặp mắt kính, không ai khác….tên chúng ta gặp ở gốc cây hôm qua! ”
Kiệt hít một hơi rồi thở dài, Khiêm vuốt vuốt ngực anh bạn rồi nói. ” Tao nghi là hắn ta mà! ”
” Không? không lẽ hắn là tên sát nhân? ” Kiệt lấp bấp, anh bạn đang rất sợ hãi.
” Ừ, hắn là tên đứng sau mọi việc, hắn là kẻ giết người không gốm tay, đó là thú vui đối với hắn ” Kháng trả lời, giọng cũng có chút sợ sệt.
” Vậy nếu như theo lời hắn, thì tối nay hắn sẽ đến nhà Kiệt? ” Khiêm gãi gãi cằm hỏi Kháng.
” Ừm, tao nghĩ hôm nay tao sẽ ở lại đây! ”
” Nhưng mà nhà tao có rất nhiều máy chống trộm, hắn không vào được đâu! ”
” Hắn là một tay chuyên nghiệp, hắn biết điều hắn đang làm! ” Kháng giải thích.
” Nếu như hắn như thế! Hai tụi bây đối phó ra sao nếu không có tao! Tên này tao thấy còn ghê hơn lũ chém người mà tao từng đối mặt ” Khiêm cũng hơi rùng mình, lần đầu tiên có thứ làm cho hắn sợ được.
” Tao có cách. Tụi bây cứ làm thế này…..! ” Kháng thì thầm.
Cả 2 người kia lập tức đồng ý.
” Dì ơi! Hôm nay con ở lại ngủ với Kiệt nha dì! ” Kháng khoanh tay thưa khi mẹ Kiệt đang xem truyền hình.
” Àh! Ngày mai chủ nhật, con ở lại được mà phải không? Dì cũng tính kêu con ở lại chơi, một chút dì với chú đi công chuyện rồi! ” Mẹ Kiệt mĩm cười với Kháng, đầu gật gật, thế là đã đồng ý rồi.
” Con xin mẹ chưa Kháng? ”
” Dạ rồi ạh! ”
Chào mẹ Kiệt, Kháng lui về phòng Kiệt, trông thấy Kháng miệng hơi cười anh bạn biết ngay đã đồng ý. Kháng và Kiệt chuẩn bị đồ nghề rồi chơi game, mọi việc vẫn diễn ra bình thường, khi ba mẹ Kiệt ra khỏi nhà được 1h. Lúc này là 12h đêm.
———————————————————— Kháng nhìn ra cửa, một bóng đen thoắt ẩn hiện, giả bộ giương vai, Kháng quay vào nhà tắt đèn đi….ngủ.
————————————————————Căn nhà trở nên im ắng lạ thường. 15 phút sau đó, ánh đèn được bật lên bởi một bàn tay chưa bao giờ đụng tới công tắc.
Một tên mặt áo jeans đen, cái nón kết màu đen tuyền lành lạnh với mái tóc cắt sát, cặp mắt kính, cái miệng mĩm cưới đầy ranh ma, miệng cử động, giọng nói cất lên, ồm ồm…
” Tụi bây tưởng tao đùa hả? ”
Cái mền đôi vẫn không nhúc nhích, 30” sau, hắn nghiêng đầu, nghiến răng ken két, rủa 2 anh bạn.
” Đồ chó con! Tụi bây trốn ra ngoài là thoát được ta hả? Gruuu… ”
o0o
” Mày có chắc hắn đuổi theo không ? ” Kiệt vừa chạy, hơi thở gấp vẫn cố hỏi,
Kháng quay đầu về sau, anh bạn nhướng mài, quay phắt đầu lại, cố chạy nhanh hơn, Kiệt không biết gì vẫn cố bám theo Kháng, cũng thở gấp, Kháng cố nói với Kiệt ” Hắn đằng sau kìa! ”
Kiệt há hốc, anh bạn lại sợ hải, rên rỉ ” Sao không lấy xe chạy trời! ”
” Ngốc, hắn biết sao? Mình trốn trước như thế mà hắn gần đuổi kịp rồi đó! ”
” Hắn cách chúng ta bao xa? ”
” Bây giờ là cách 10 căn nhà rồi đó! Nhanh! Không được hỏi nữa! ”
o0o
Ở khoảng đất trống trải, ánh trăng trải dài trên con đường mòn nhỏ bé, không khí hôm nay thật dể chịu, nhưng cũng sắp bị đè nặng trở lại thôi, tiếng dế kêu, tiếng gió thổi xào xạc, nghe sao mà thanh bình, một dáng người to lớn, đang vắt chân lên ngọn cây, anh chàng ngả người ra sau, thổi sáo nho nhỏ một bài hát quen thuộc, một tiếng hét vang, bật người dậy, Khiêm lắc lắc đầu nói ” Hai tụi bây để tao đợi lâu quá! ”
Chỉ còn cách cái cây 200m, Kháng và Kiệt gần như hết sức, tên sát nhân đang rất gần rồi. Từ nhà Kiệt đi đến cái cây khoảng 1k2, cũng không xa cho lắm. Cách cây khoảng 100m, tên giết người gần như bắt được 2 anh bạn, bỗng từ đâu bay đến một cục đá vào ngay chân hắn, đau đớn, hắn ngả khuỵu, Khiêm tay cầm dàn ná, tuột xuống đón 2 anh bạn, lên tiếng tự mãn ” Mày chọn tao ở đây là rất đúng đấy! ”
Kháng mỉm cười. Khắp các nơi ánh trăng đều bao phủ, đặc biệt ngay chổ 3 anh bạn đứng là một khoảng tối, một điều lạ lùng. Hắn đứng dậy ngay, rên rỉ, miệng rủa cả 3 anh bạn. Một vật lóe sáng bay ngay tời hắn, chỉ cần nhích đầu, hắn đã né tránh dễ dàng. Cả 3 anh bạn, miệng đều há hốc, vừa nói hắn vừa bước tời, rất bình tĩnh
” Lũ nhóc! Ngoan ngoãn cho tao mần thịt đi, tụi bây cũng biết điều mà chọn ở đây, tao có thể chôn tụi bây ngay đây dễ dàng mà không mất công chuyển xác, gia đình tụi bây sẽ nghĩ tụi bây bị mất tích! Haha…uống máu bây dưới gốc cây đêm nay, trăng tròn! Là một niềm vui hiếm có..Haha… ”
Cả 3 sợ hải nép người sát vào thân cây…đợi chết!
—– Hắn tiến rất gần 3 anh bạn, chỉ còn cách 1m, bỗng……một cái lưới bung lên, tóm gọn hắn—–
Cả 3 nhích người ra khỏi đó, tên sát nhân đã bị tóm gọn.
” Bẫy tao làm ngon lành chưa? ” Khiêm vỗ vai Kháng cưới khoái chí.
” Hay quá đi! Không ngờ cái lưới ở nhà tao vậy mà được việc ” Kiệt cũng cười theo.
” Ai thông minh hơn hả tên kia! Chỉ do ngươi quá chủ quan thôi! ” Kháng lại một lần cười hả hê, chỉ tay vào tên giết người đã bị dính bẫy.
” Tao sẽ giết tụi bây ngay! ” Tên sát nhân móc ngay con dao ra, cứa cái lưới.
” Đồ xịn lắm, còn mới, cắt ít nhất 15′ hết công suất, thử rồi! ” Kiệt không còn lấy gì sợ hãi nữa. Móc ra một cái bao chân, bao tay, nón, bịt mặt và cái cưa máy nhỏ bằng cánh tay, rất nhẹ đưa cho Khiêm. Khiêm tiến lên, cưa thân cây, kết liễu đời tên sát nhân!
Một tiếng thét lớn xé tan bầu không khí ảm đạm, tên sát nhân chết ngay cạnh ngôi mộ ngàn xác của hắn, đúng là gieo nhân nào gặt quả đó! Cuộc chiến không khoan nhượng đã kết thúc, dù chúng ta là ai, là gì đi chăng nữa, cũng phải bảo vệ tính mạng bằng cách…MỘT MẤT MỘT CÒN!
o0o
Sáng hôm sau, được phone của Kiệt, nhóm một lần nữa lại tập trung nhà Khiêm, cũng vẫn như mọi hôm, Kiệt vẫn đến trễ.
” Cái thằng này! Hẹn 8h mà 8h30 rồi! ” Khiêm vẫn loay hoay qua lại như mọi khi.
Tiếng Kiệt hét lên từ ngoài cổng, Kháng thở dài ” Đó! Tới rồi! ”
Chỉ ngay trang nhất, Kiệt đọc lớn cho Kháng và Khiêm nghe.
” Hôm qua, khi nhóm cưa cây trở lại cái cây nguyền rủa để đánh bom phá cái cây, thì phát hiện được một người chết do đang cố cưa cây. Được biết có thể do người này đang cố chống lại lời nguyền. Một bức thông điệp của người này trước khi chết được viết kế bên. Không phải lời nguyền! Cái cây chứa chất độc! Tôi là kẻ đã làm nên mọi chuyện! Sau khi đọc bức thông điệp, nhóm kiểm tra tiến hành xác định loại độc tố và được biết đó là loại độc HT có thời chiến tranh Mĩ. Và khi đào gốc cây lên, đội sang bằng phát hiện rất nhiều thi thể người chết đang bị thối rửa, có những thi thể chỉ còn xương. Chúng tôi kết luận, người chết là tên sát nhân, người gây ra bao nhiêu vụ mất tích không lý do và chắc do giết quá nhiều người, hắn đã điên mà tự sát.! ”
” Cuối cùng cũng xong! YEAH…. ” Nhóm Three K hét lên rồi vỗ tay vào nhau.
- Hết -

Comments

Powered by Facebook Comments