Tôi đã nhìn người bạn thân nhất của mình nhảy từ hành lang lớp học xuống. Khoảnh khắc ấy, cả cơ thể đó như hòa lẫn với màu trời hoàng hôn đỏ ối buồn bã đến kỳ lạ, và đẹp đẽ.

Tôi thường vẽ, vẽ rất nhiều. Không phải những bức chân dung hay phong cảnh, mà là về xác người chết. Đó là thứ hấp dẫn hơn cả.

Tôi không vẽ mắt cho những xác chết đó bao giờ, nhưng dường như chúng đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Chủ nhân của chúng.

Đa phần tôi vẽ bằng sự tưởng tượng là chính, hiếm hoi lắm mới có nguyên mẫu là thật. Mà muốn thế, tôi phải học cả giải phẫu cơ thể sống. Tôi dành nhiều thời gian cho việc này, hơn cả việc để ý xem vì sao dần dần tôi không có lấy nổi một người bạn.

Mẹ tôi cũng có lo lắng. Bà không thể hiểu nổi con gái bà thấy niềm vui gì từ việc ngắm nghía những xác chết và vẽ chúng chất đầy trong phòng. Nhưng mẹ không bao giờ can thiệp vào cuộc sống của tôi.

Một người đàn ông trung niên giàu có thường bỏ rất nhiều tiền để mua các bức tranh vô dụng ấy. Ông ta không giải thích gì nhiều, treo chúng vào một căn phòng sâu trong căn biệt thự ven hồ màu trắng, mà đôi khi tôi có dịp đến thăm.

***

Một ngày, tôi đến để giao tranh đã được đặt hàng. Người mở cửa không phải bà quản gia. Thay vào đó là một chàng trai có đôi mắt tím thẫm lạnh lùng.

- Cậu tìm ba tôi? Ông đi vắng rồi.

- Tôi chỉ đến để đưa cái này – Tôi nói, nhìn chằm chằm vào gương mặt cậu ta.

- Cậu muốn vào nhà đợi không?

Không hiểu sao, tôi gật đầu.

Bên trong căn biệt thự là tất cả những gì bạn có thể tưởng tượng ra. Trang nhã và lịch thiệp, song không che giấu nổi những tổ hợp trang trí kỳ lạ. Vài bức tượng thạch cao rải rác khắp vườn nhà, và mô tả các hoạt động như thể nghi lễ hiến tế. Trầm ngâm. Im lặng.

Mùi tử đinh hương phảng phất ma mị.

Chiếc máy quay đĩa vẫn vang lên bản ” Devil’s trill Sonate” của nhà soạn nhạc người Ý Giuseppe Tartini – thứ âm điệu kỳ dị đòi hỏi kỹ thuật vượt trội của người chơi. Tiếng kêu thét của quỷ dữ.

- Được không? Một bản giao hưởng tuyệt vời.

Cậu ta nói trong lúc rót trà cho tôi. Grey tea.

- Nhưng không thật sự thuần thục. Ai chơi vậy?

- Là tôi.

- Ái chà.

Khi nhìn vào gương mặt cậu ta, tôi cảm nhận một sự rùng mình của phấn khích.

Tôi muốn vẽ. Say mê và hoàn toàn chìm đắm trong vũng chết ấy. Muốn đưa cậu ta vào bức tranh của riêng tôi, nhìn gương mặt xinh đẹp ngập trong vũng máu và đôi mắt tím sẫm lạnh lùng mở căng trong màn đêm…

- Cậu vẽ gì vậy, đưa tôi xem đi.

Tôi đưa bức tranh cho cậu ta. Hình ảnh khuôn đầu lăn lốc lại hiện về ám ảnh.

- Cái này đúng là sở thích của ông ta nhỉ? Những thứ bệnh hoạn. Dù vậy, cậu vẽ rất đẹp.

- Cảm ơn.

- Vậy ra cậu là chủ nhân của mớ tranh ba tôi nâng niu trong tầng hầm. Tôi đã luôn tò mò ai có thể vẽ nổi những thứ ghê tởm đến thế…

Tôi cố nhớ lại về chúng, nhưng dường như mọi thứ chỉ hiện về lờ mờ. Treo cổ, phanh thây, lăng trì… Hàng chục bức, đủ mọi tư thế, màu sắc và dáng điệu. Giờ thì nó phủ một bức màn đen đặc.

- Cậu thường dùng sắc đỏ và đen. Trộn lẫn. Màu rất mạnh, nhưng nét vẽ lại chau chuốt mềm mại. Và không hề có mắt. Cậu sợ hãi điều gì?

À, phải rồi, tôi không vẽ mắt bao giờ. Vì sao nhỉ?

Nhưng nếu là con ngươi tím thẫm kia…

Tôi nhất định sẽ vẽ.

- Cậu cũng bị ám ảnh bởi cái chết, có phải không? - Tôi buột miệng hỏi. Vũng chết quanh cậu ta – ảm đạm một cách khác thường.

- Một nỗi đam mê bại hoại không điểm dừng…

Tôi nhìn những vết cắt nổi bật trên nền da trắng xanh xao. Phải, cậu và tôi là đồng loại.

Cậu ta đưa tôi vào một căn phòng lớn trên lầu. Nhìn sơ qua có vẻ là phòng ngủ. Những cuốn sách vương vãi. Mô hình cơ thể bị mổ xẻ. Và những bức tranh ảnh chụp các vụ án mạng đầy tường.

- Cậu với bố cậu có sở thích giống nhau đấy chứ.

- Vậy mới sống nổi với nhau – Cậu ta nhún vai – Minh, rất vui được gặp cậu.

- Tôi là Tường Vi – Tôi mỉm cười đáp lễ.

- Xác người chết là sự vật đẹp đẽ nhất trên thế gian. Tôi nghiên cứu những thứ ấy khi vẫn ở bên Anh du học. Cậu biết Jack The Ripper chứ?

- Ông ta là nguồn cảm hứng lớn của tôi.

- Phải, của cả triệu người trên thế giới nữa. Thủ pháp hoàn hảo không dấu vết, trí thông minh tuyệt vời và khả năng giải phẫu khôg bàn cãi. Một vết nhơ của cảnh sát Anh.

- Cậu đang muốn lặp lại nó chăng?

Tôi cười nhẹ.

- Rất tiếc, vì đã có người nẫng tay trên của tôi rồi.

Tôi trở về nhà, tắm rửa. Hơi nước lạnh có chút rùng mình. Những dòng nước chảy tràn, xô đẩy, cuộn lại, lăn dài trên cơ thể, rồi chậm rãi bò dưới mặt sàn đá, tựa như…

“Cậu đã quên tôi rồi sao?”

Một giọng nói nhẹ nhàng lướt qua tai tôi.

“Đồ bẩn thỉu.”

Trong phút chốc, cả người tôi đông cứng.

“Gột sạch đi. Máu ông ta vẫn còn dây trên người cậu kìa.”

“Cút… Cút đi!”

“Cút đi ư?”

Một bàn tay túm chặt lấy tóc tôi, giật mạnh, dí sát vào chiếc gương trong phòng tắm. Hai gương mặt hiện ra.

“Nhìn cho kĩ đi! Máu đó! Máu của lão khốn đó đó! ”

Cả người tôi phủ toàn bởi máu. Dưới chân, máu trên sàn trào ngược. Tay vẫn còn cảm thấy hơi lạnh của lưỡi dao.

Phía góc bên kia. Con ngươi đang trợn trừng.

- Khônnnggg!!!!!!

- Vy?! Con có sao không?!

Mẹ tôi xô cửa chạy vào. Tôi ngồi đó, bệt trên sàn, run rẩy.

Không gì cả.

Chỉ là nước.

- Con… Không sao…

Vẫn những ảo giác đó.

Đôi mắt trợn trừng.

“Phải, lão ta đã thấy hết tất cả tội lỗi của mày đó.”

“Im đi. Mày chỉ là ảo giác của tao mà thôi.”

***

- Mẹ nghĩ con nên đi khám lại…- Bắt đầu bữa cơm tối bằng lời gợi mở của mẹ tôi.

- Dù có uống bao nhiêu thuốc, gặp gỡ bao nhiêu bác sĩ tâm lý thì kết quả vẫn vậy mà thôi mẹ. Sock tinh thần gây nên ảo giác là chuyện không thể tránh khỏi…

Nói rồi tôi đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt bà:

- Chẳng thể nào chữa nổi đâu.

Cứ như vậy, im lặng cho đến hết bữa ăn.

Mẹ tôi tốt, nhưng bà chẳng thể hiểu được tôi. Cuộc sống tồn tại song song, tựa như 2 đường thẳng. Bà có thể chăm sóc tôi, yêu thương tôi, nhưng không thể bước vào thế giới của tôi.

Điều đó làm tôi nhớ đến chàng trai chiều nay. Thứ cảm xúc mãnh liệt thôi thúc bản năng muốn vẽ – một tiêu bản hoàn hải, sống động, thực thụ hẳn nhiên sẽ thích hợp với sắc đỏ điên cuồng. Đôi mắt tím thẫm như hổ phách lặng lẽ soi xuống tận đáy tâm hồn…

Tôi mở máy tính. Gõ cái URL chiều nay cậu ta đưa cho tôi với thái độ kỳ quặc, gần như… Hưng phấn? Một tên miền chưa ừng thấy bao giờ.

“Chào mừng đến với Nirvana”

“Chấp nhận hay không?”

Cái gì thế này… Niết Bàn à? Nơi siêu thoát linh hồn?

“Chấp nhận”

“Password”

Xem nào…

“Gõ bất cứ thứ gì, kỳ quặc cũng được, hiện lên trong đầu cậu khi ấy. ”

“Toxic”

“Chấp nhận”

Cái trang web kỳ quái. Đã thế thì để pass làm gì cho nhọc công.

“Các điều khoản khi trở thành Member:

1. Bạn có thể tin hoặc không tin. Nhưng nếu những sự việc kỳ lạ có xảy ra trong quá trình bạn đăng nhập web, admin không chịu trách nhiệm.

2. Khi bạn không thể vào được web, có nghĩa Account của bạn đã hết nhiệm vụ. Nếu cố tìm cách sign in, một lần nữa, admin không chịu trách nhiệm.

3. Không chỉ có Người mới tồn tại. Vậy nên đừng cố tìm hiểu về các Member khác.”

Một giáo phái thần bí à? Hay tổ chức phản động?

“Đồng ý”

“Chân thành cảm ơn. Lặp lại 3 lần tên web, và kết giới sẽ giăng xung quanh bảo vệ bạn khỏi “những thứ kỳ quái “. Nếu bạn không làm theo, tốt thôi. Sinh mạng của bạn mà.”

Cũng biết đùa nhỉ.

Tôi tiếp tục click. Hơn 3000 thành viên. Các topic chủ yếu về ma quỷ, những vụ thảm sát và vài trò tâm linh vớ vẩn. Nhạt nhẽo. Có cả tỉ trang web từa tựa như thế này. Khi tôi đang định đóng nó lại, màn hình đột nhiên rung mạnh.

Tắt phụt. Tối đen.

Rồi nhanh chóng hiện những vân gờ nhiễu sóng vẫn thường thấy ở mấy chiếc tivi lỗi thời. Một cảm giác lành lạnh chỉ có trong thứ tiểu thuyết dọa ma rẻ tiền bán đầy vỉa hè tràn đến.

Choán đầy màn hình giờ là một clip quay chậm. Thứ màu đen trắng quyện chặt đến khó thở. Lưng. Bàn máy tính. Cửa sổ trước mặt. Kệ sách. Cô ta đang xem gì đó. Tôi cố vươn người tới trước. Nhìn.

Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Cô ta cũng đang vươn ra trước.

Hướng nhìn chuyển dịch xuống gầm bàn.

Một màu đen đặc sệt. Chảy tràn cả ra nền sàn.

Có cái gì đó….đang nhỏ giọt.

Tuyệt đối không được nhìn xuống!

Tôi có thể cảm nhận thấy thứ gì đó đang chăm chú dõi theo tôi.

Chằm chằm.

Trong màn hình.

Có điều gì đó… Không…” thứ đó” đang chuyển động.

Một cánh tay?

Cựa quậy.

Chạm vào cả tôi lẫn cô ta.

Rồi tôi nhận ra…Người trong clip là mình.

Run bần bật.

Thứ nhô lên khỏi gầm bàn. Là một cái đầu.

Hố mặt sâu hoắm đâm thẳng vào tôi.

Thậm chí cuống họng không thể hét thành lời.

Bàn tay trơ đầy xương bắt đầu xâm chiếm cơ thể và tâm trí tôi.

Rồi dần dần.

Từ hốc mắt ngập những con giòi bọ trắng ởn lúc nhúc. Lổm ngổm.

Từ những ngón tay xác thịt thối rữa, chúng túa ra, rơi lộp bộp trên cơ thể tôi.

Tôi hoảng sợ la lên, nhưng âm thanh phát ra từ miệng như dội vào một chiếc hộp kín. Hoàn toàn không có thanh âm đáp trả.

Giòi từ miệng, từ mắt, từ mũi…cô ta… Hàng ngàn, hàng vạn, hàng triệu con ngập ngụa trên cơ thể bị bật ngửa đè lên sàn của tôi.

Cô ta có mái tóc dài và một gương mặt….nát bét.

Chúng gặm nhấm.

Ăn mòn.

Lời cảnh báo đó là thật.

Khi ngất đi, tôi cảm thấy bản thân như trôi đến một khoảng không nào đó, rỗng và đen đặc, với thứ áp lực kỳ dị đè nặng. Tôi cố thoát ra, nhưng vô vọng. Những lối đi xoắn ốc sâu hun hút gợi nhớ đến tác phẩm manga Uzumaki mà tôi từng đọc hồi cấp hai. Đi mãi. Không kết thúc.

Rồi tôi thấy một cô gái mặc sơ mi trắng phía trước. Mái tóc dài và đôi chân trần sáng lên trong khoảng đen đặc sánh. Thật nhạt nhòa.

Những màu sắc bỗng xuất hiện. Đỏ và đen. Quện chặt. Xếp chồng chéo. Hoang dại, nặng nề và bắn tung tóe trước mắt đến ngạt thở.

Như một bảng pha màu của gã họa sĩ vụng về.

Con đường dần sáng lên, đủ để tôi nhận ra những thây xác vỡ vụn rải rác hệt đám manơcanh đủ hình thái. Khuôn đầu lăn lốc đột ngột hướng về phía sinh vật sống duy nhất trong thứ khoảng trống này. Những gương mặt không mang mắt, chỉ biết dõi theo bằng ý niệm chết chóc.

Cô gái mỗi lúc một bước nhanh hơn, những bước chân rất nhẹ trên không khí, càng cố đuổi theo thì lại càng chới với. Rồi cô ta quay lại. Gương mặt đẹp và buồn. Từ đôi mắt chảy tràn dòng máu, xuống cả chiếc cổ với những vết rạch sâu. Trước cơ thể, đám nội tạng bị moi móc thấm đẫm thứ sắc đỏ khiến người ta nôn ụa.
Tôi dốc người xuống, ôm chặt lấy cổ họng. Từng miếng thịt sống thối rữa vương vãi gợn cảm giác lộn lên của dịch vị trong dạ dày. Nhưng khi tôi ngẩng lên…

Cô ta biến mất.

Thay vào đó là một căn ngõ tối tăm ảm đạm.

Đường gờ tường loang lổ vết bong tróc, cả một mảng gạch trải dài lộ ra sau những vết sơn vội vã. Cạnh đó là một cái mương rãnh hay cống gì đó mà tôi không thể xác định nổi. Nhớp nháp và bẩn thỉu. Thứ đèn sáng nhờ le lói hắt ra từ vài “ngôi nhà” lụp xụp bên đường.

Comments

Powered by Facebook Comments